Sự tăng giá của vàng trong năm 2024–2025 được thúc đẩy bởi việc tích trữ liên tục của các ngân hàng trung ương, đặc biệt là từ Trung Quốc, phản ánh việc phân bổ lại dự trữ chiến lược dài hạn hơn là phòng ngừa lạm phát ngắn hạn.
Việc đóng băng dự trữ ngoại hối của Nga đã phơi bày rủi ro đối tác chủ quyền của các tài sản đô la, thúc đẩy quá trình giảm đô-la và củng cố vai trò của vàng như một tài sản dự trữ chống trừng phạt.
Khác với các tài sản kỹ thuật số, giá trị của vàng nằm ở tính chủ quyền vật lý, không cần hạ tầng tài chính, khiến nó trở thành tài sản không có nghĩa vụ tối thượng trong một hệ thống toàn cầu ngày càng phân mảnh.
Sự tăng giá lịch sử của vàng phản ánh sự chuyển dịch niềm tin toàn cầu khỏi các tài sản đô la. Việc tích trữ của ngân hàng trung ương và rủi ro trừng phạt—chứ không phải lạm phát—đang định hình lại chiến lược dự trữ.
Năm 2025 có khả năng sẽ được ghi nhận là năm lật đổ nhiều giả định lâu dài trong thị trường toàn cầu. Trong khi các tài sản kỹ thuật số đã chiếm lĩnh các câu chuyện trong nhiều năm, chính các tài sản vật lý, hữu hình mới là những người mang lại hiệu suất mạnh nhất. Kim loại quý, dẫn đầu là vàng và bạc, đã vượt trội rõ rệt so với Bitcoin và hầu hết các tài sản rủi ro, cho thấy một sự chuyển đổi cấu trúc sâu sắc hơn chứ không chỉ là một bước đi theo chu kỳ.
Bạc ghi nhận mức tăng mạnh nhất kể từ năm 1979, tăng 141,4% trong năm. Vàng liên tục phá các mức cao lịch sử, vượt qua ngưỡng 4.000 USD một cách quyết đoán và mang lại hiệu suất hàng năm mạnh nhất trong gần bốn thập kỷ, tăng 65,0% trong năm. Ngược lại, Bitcoin đạt đỉnh ở mức 126.000 USD vào tháng 10 trước khi giảm mạnh. Khi thanh khoản thắt chặt và lợi nhuận được chốt lời gia tăng, BTC bước vào thị trường gấu kỹ thuật vào cuối năm, kết thúc năm 2025 giảm 6,5%.
Những kết quả này đặt ra những câu hỏi không thoải mái nhưng cần thiết. Tại sao kim loại quý lại tăng mạnh như vậy trong năm qua? Liệu lạm phát thực sự là động lực, hay còn điều gì mang tính cấu trúc hơn? Làm thế nào để hiểu vàng và Bitcoin so với nhau trong môi trường hiện nay? Và có lẽ quan trọng nhất: khi vàng đã đạt mức cao kỷ lục, cơ hội đã qua hay câu chuyện còn xa mới kết thúc?
Để trả lời những câu hỏi này, trước tiên chúng ta phải xem xét điều thực sự thúc đẩy sự tăng giá của vàng.
NGƯỜI KHIẾN VÀNG TĂNG GIÁ THỰC SỰ: KHỦNG HOẢNG NIỀM TIN, KHÔNG PHẢI LẠM PHÁT
Nhìn qua, đợt tăng giá bùng nổ của vàng có vẻ phù hợp với một câu chuyện quen thuộc. Rủi ro địa chính trị gia tăng, lo ngại về lạm phát dai dẳng, và nới lỏng tiền tệ toàn cầu đều là những yếu tố hỗ trợ truyền thống cho kim loại quý. Tuy nhiên, lời giải thích này nhanh chóng sụp đổ khi xem xét kỹ hơn.
Xu hướng tăng của vàng không bắt đầu từ năm 2025. Thực tế, nền móng đã được đặt ra từ năm 2024. Sức mạnh đột phá của đợt tăng này không phải do đầu cơ bán lẻ hay phòng ngừa lạm phát, mà là do sự tích trữ phối hợp và liên tục của các ngân hàng trung ương—đặc biệt là các nước mới nổi.
Trong hai năm qua, các ngân hàng trung ương toàn cầu đã mua vàng liên tục vượt quá 1.000 tấn mỗi năm, một mức cao kỷ lục. Trung Quốc đóng vai trò trung tâm trong quá trình này. Từ tháng 1 năm 2022 đến tháng 4 năm 2024, Ngân hàng Nhân dân Trung Quốc đã chính thức tăng dự trữ vàng của mình liên tiếp 18 tháng, bổ sung khoảng 300 tấn, tương đương khoảng 10 triệu ounce.
Khi giá vàng đạt khoảng 2.300–2.400 USD vào tháng 5 năm 2024, Trung Quốc công bố tạm dừng báo cáo mua vàng. Dựa trên các tiết lộ chính thức và ước tính dựa trên chi phí, việc tích trữ của ngân hàng trung ương trong giai đoạn này dường như tập trung quanh mức 1.900–2.250 USD mỗi ounce. Với giá hiện tại, điều này đồng nghĩa với lợi nhuận vượt quá 100% trên một chiến lược phân bổ tài sản quốc gia chiến lược.
Đây không phải là một giao dịch phản ứng nhất thời. Đó là một sự điều chỉnh vị trí có chủ đích được hoàn tất từ rất sớm trước khi thị trường hoàn toàn hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra.
Quan trọng hơn, việc tạm dừng báo cáo chính thức không có nghĩa là việc tích trữ đã dừng lại. Dữ liệu hải quan cho thấy trong suốt năm 2024 và nửa đầu năm 2025, Trung Quốc tiếp tục nhập khẩu lượng lớn vàng phi tiền tệ qua Hong Kong và Thụy Sĩ. Điều này phản ánh một chiến lược rộng hơn thường được mô tả là “vàng do nhân dân giữ” hoặc tích trữ gián tiếp của chủ quyền thông qua các kênh liên kết nhà nước.
Nhu cầu liên tục này giải thích tại sao sự tăng giá của vàng lại kiên trì và theo một chiều như vậy. Nhưng để hiểu tại sao các quốc gia như Trung Quốc và Nga lại tích trữ vàng một cách quyết liệt như vậy, chúng ta cần nhìn xa hơn vàng và xem xét bài học địa chính trị đã định hình lại quản lý dự trữ toàn cầu.
KHI $300 TỶ DOLLAR BIẾN MẤT: ĐÓNG BĂNG DỰ TRỮ NGA NHƯ MỘT CẢNH BÁO TOÀN CẦU
Điểm ngoặt không đến từ dữ liệu lạm phát hay lãi suất, mà từ địa chính trị.
Trong cuộc xung đột Nga-Ukraine, Hoa Kỳ và các đồng minh đã đóng băng khoảng $300 tỷ đô la dự trữ ngoại hối của Nga. Đây không phải là một biện pháp trừng phạt mang tính biểu tượng. Nó là một cú sốc hệ thống đối với trật tự tài chính toàn cầu.
Các khoản dự trữ này không phải là những đống tiền mặt nằm trong két sắt. Chúng chủ yếu gồm trái phiếu Kho bạc Mỹ, trái phiếu chủ quyền châu Âu, và các khoản tiền gửi tại các ngân hàng thương mại ở Mỹ, Vương quốc Anh, và EU, cũng như các quỹ được lưu ký qua hệ thống thanh toán châu Âu. Thông qua các hành động pháp lý và hành chính phối hợp, các chính phủ phương Tây đã thực sự phong tỏa các tài sản này trong hạ tầng thanh toán toàn cầu.
Nga vẫn có thể thấy các con số trên bảng cân đối của mình—nhưng các khoản tiền này không thể chuyển đi, dùng để nhập khẩu, chuyển đổi sang rúp, hoặc huy động cho các nhu cầu chiến tranh.
Thông điệp rõ ràng: các tài sản dựa trên đô la mang rủi ro đối tác ở cấp độ chủ quyền.
Trong một thế giới đang hướng tới phi toàn cầu hóa và đối đầu khối, nhận thức này đã thay đổi căn bản chiến lược dự trữ. Đối với bất kỳ quốc gia nào ngoài hệ thống liên minh phương Tây, việc nắm giữ lượng lớn tài sản denominated bằng đô la đột nhiên trông ít như là sự thận trọng và nhiều hơn là sự dễ bị tổn thương.
Trong các tình huống cực đoan, một quốc gia có thể đang chiến tranh, đối mặt với thiếu năng lượng hoặc quản lý an ninh lương thực—chỉ để phát hiện ra rằng dự trữ tài chính của họ đã bị khóa chặt trong hệ thống của người khác.
Trong bối cảnh này, vàng đã lấy lại vai trò trung tâm của mình.
VÀNG NHƯ TÀI SẢN KHÔNG CÓ NGHĨA VỤ TỐI THƯỢNG
Sức hấp dẫn của vàng trong môi trường này ít liên quan đến lợi suất hay đầu cơ. Sức mạnh của nó nằm ở những gì nó không phải.
Vàng không phải là một nghĩa vụ của bất kỳ chính phủ nào. Nó không phụ thuộc vào mạng lưới thanh toán, hạ tầng internet, hay hệ thống thanh toán bù trừ. Một khi được đưa về nước, nó không thể bị đóng băng, trừng phạt, hoặc bị vô hiệu hóa bởi sắc lệnh hành chính.
Ở khía cạnh này, vàng đại diện cho cực độ vật lý của phi tập trung. Nó không cần điện, không cần truy cập SWIFT, và không cần sự cho phép. Hai quốc gia có thể thanh toán thương mại bằng vàng vận chuyển bằng máy bay, hoàn toàn ngoài tầm kiểm soát của các tổ chức tài chính trung gian.
Khi niềm tin toàn cầu vào tính trung lập của hệ thống đô la suy giảm, vàng trở thành dự trữ mặc định cho các quốc gia ưu tiên chủ quyền và khả năng chống trừng phạt. Sự tăng giá của nó ít bị thúc đẩy bởi lạc quan hơn là bởi nỗi sợ—sợ bất ổn, sợ bị loại trừ, và sợ mất kiểm soát về của cải quốc gia.
Đây chính là lý do vì sao đợt tăng giá của vàng lại không ngừng nghỉ. Nó không phải là một giao dịch theo chu kỳ lạm phát. Đó là phản ứng cấu trúc trước một trật tự thế giới bị chia rẽ.
Và chính trong bối cảnh này, vai trò của Bitcoin cần được xem xét lại—không phải như là sự thay thế vàng, mà như một tài sản song song hoạt động trên một chiến trường hoàn toàn khác.
Phần tiếp theo sẽ đi vào cuộc chiến tiền tệ song song giữa vàng vật lý và Bitcoin, khám phá cách Hoa Kỳ và các cường quốc mới nổi đang theo đuổi các chiến lược cơ bản khác nhau—và điều đó có ý nghĩa gì đối với phân bổ tài sản trong tương lai.
Messari 2026 Crypto Theses: Tại sao Đầu cơ Không Còn Đủ (Phần 1)
Messari’s 2026 Crypto Theses: Tranh Đấu Quyền Lực, Stablecoins, và Hoài Nghi (Phần 2)
Messari’s 2026 Crypto Theses: Ai Định Hình Tương Lai—Và Ai Đến Quá Sớm (Phần 3)
〈Tại sao vàng đang tăng giá: Ngân hàng trung ương, Trừng phạt, và Niềm tin-1〉 bài viết này ban đầu đăng trên 《CoinRank》.
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
Tại sao vàng đang tăng giá: Ngân hàng trung ương, lệnh trừng phạt và niềm tin-1
Sự tăng giá của vàng trong năm 2024–2025 được thúc đẩy bởi việc tích trữ liên tục của các ngân hàng trung ương, đặc biệt là từ Trung Quốc, phản ánh việc phân bổ lại dự trữ chiến lược dài hạn hơn là phòng ngừa lạm phát ngắn hạn.
Việc đóng băng dự trữ ngoại hối của Nga đã phơi bày rủi ro đối tác chủ quyền của các tài sản đô la, thúc đẩy quá trình giảm đô-la và củng cố vai trò của vàng như một tài sản dự trữ chống trừng phạt.
Khác với các tài sản kỹ thuật số, giá trị của vàng nằm ở tính chủ quyền vật lý, không cần hạ tầng tài chính, khiến nó trở thành tài sản không có nghĩa vụ tối thượng trong một hệ thống toàn cầu ngày càng phân mảnh.
Sự tăng giá lịch sử của vàng phản ánh sự chuyển dịch niềm tin toàn cầu khỏi các tài sản đô la. Việc tích trữ của ngân hàng trung ương và rủi ro trừng phạt—chứ không phải lạm phát—đang định hình lại chiến lược dự trữ.
Năm 2025 có khả năng sẽ được ghi nhận là năm lật đổ nhiều giả định lâu dài trong thị trường toàn cầu. Trong khi các tài sản kỹ thuật số đã chiếm lĩnh các câu chuyện trong nhiều năm, chính các tài sản vật lý, hữu hình mới là những người mang lại hiệu suất mạnh nhất. Kim loại quý, dẫn đầu là vàng và bạc, đã vượt trội rõ rệt so với Bitcoin và hầu hết các tài sản rủi ro, cho thấy một sự chuyển đổi cấu trúc sâu sắc hơn chứ không chỉ là một bước đi theo chu kỳ.
Bạc ghi nhận mức tăng mạnh nhất kể từ năm 1979, tăng 141,4% trong năm. Vàng liên tục phá các mức cao lịch sử, vượt qua ngưỡng 4.000 USD một cách quyết đoán và mang lại hiệu suất hàng năm mạnh nhất trong gần bốn thập kỷ, tăng 65,0% trong năm. Ngược lại, Bitcoin đạt đỉnh ở mức 126.000 USD vào tháng 10 trước khi giảm mạnh. Khi thanh khoản thắt chặt và lợi nhuận được chốt lời gia tăng, BTC bước vào thị trường gấu kỹ thuật vào cuối năm, kết thúc năm 2025 giảm 6,5%.
Những kết quả này đặt ra những câu hỏi không thoải mái nhưng cần thiết. Tại sao kim loại quý lại tăng mạnh như vậy trong năm qua? Liệu lạm phát thực sự là động lực, hay còn điều gì mang tính cấu trúc hơn? Làm thế nào để hiểu vàng và Bitcoin so với nhau trong môi trường hiện nay? Và có lẽ quan trọng nhất: khi vàng đã đạt mức cao kỷ lục, cơ hội đã qua hay câu chuyện còn xa mới kết thúc?
Để trả lời những câu hỏi này, trước tiên chúng ta phải xem xét điều thực sự thúc đẩy sự tăng giá của vàng.
NGƯỜI KHIẾN VÀNG TĂNG GIÁ THỰC SỰ: KHỦNG HOẢNG NIỀM TIN, KHÔNG PHẢI LẠM PHÁT
Nhìn qua, đợt tăng giá bùng nổ của vàng có vẻ phù hợp với một câu chuyện quen thuộc. Rủi ro địa chính trị gia tăng, lo ngại về lạm phát dai dẳng, và nới lỏng tiền tệ toàn cầu đều là những yếu tố hỗ trợ truyền thống cho kim loại quý. Tuy nhiên, lời giải thích này nhanh chóng sụp đổ khi xem xét kỹ hơn.
Xu hướng tăng của vàng không bắt đầu từ năm 2025. Thực tế, nền móng đã được đặt ra từ năm 2024. Sức mạnh đột phá của đợt tăng này không phải do đầu cơ bán lẻ hay phòng ngừa lạm phát, mà là do sự tích trữ phối hợp và liên tục của các ngân hàng trung ương—đặc biệt là các nước mới nổi.
Trong hai năm qua, các ngân hàng trung ương toàn cầu đã mua vàng liên tục vượt quá 1.000 tấn mỗi năm, một mức cao kỷ lục. Trung Quốc đóng vai trò trung tâm trong quá trình này. Từ tháng 1 năm 2022 đến tháng 4 năm 2024, Ngân hàng Nhân dân Trung Quốc đã chính thức tăng dự trữ vàng của mình liên tiếp 18 tháng, bổ sung khoảng 300 tấn, tương đương khoảng 10 triệu ounce.
Khi giá vàng đạt khoảng 2.300–2.400 USD vào tháng 5 năm 2024, Trung Quốc công bố tạm dừng báo cáo mua vàng. Dựa trên các tiết lộ chính thức và ước tính dựa trên chi phí, việc tích trữ của ngân hàng trung ương trong giai đoạn này dường như tập trung quanh mức 1.900–2.250 USD mỗi ounce. Với giá hiện tại, điều này đồng nghĩa với lợi nhuận vượt quá 100% trên một chiến lược phân bổ tài sản quốc gia chiến lược.
Đây không phải là một giao dịch phản ứng nhất thời. Đó là một sự điều chỉnh vị trí có chủ đích được hoàn tất từ rất sớm trước khi thị trường hoàn toàn hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra.
Quan trọng hơn, việc tạm dừng báo cáo chính thức không có nghĩa là việc tích trữ đã dừng lại. Dữ liệu hải quan cho thấy trong suốt năm 2024 và nửa đầu năm 2025, Trung Quốc tiếp tục nhập khẩu lượng lớn vàng phi tiền tệ qua Hong Kong và Thụy Sĩ. Điều này phản ánh một chiến lược rộng hơn thường được mô tả là “vàng do nhân dân giữ” hoặc tích trữ gián tiếp của chủ quyền thông qua các kênh liên kết nhà nước.
Nhu cầu liên tục này giải thích tại sao sự tăng giá của vàng lại kiên trì và theo một chiều như vậy. Nhưng để hiểu tại sao các quốc gia như Trung Quốc và Nga lại tích trữ vàng một cách quyết liệt như vậy, chúng ta cần nhìn xa hơn vàng và xem xét bài học địa chính trị đã định hình lại quản lý dự trữ toàn cầu.
KHI $300 TỶ DOLLAR BIẾN MẤT: ĐÓNG BĂNG DỰ TRỮ NGA NHƯ MỘT CẢNH BÁO TOÀN CẦU
Điểm ngoặt không đến từ dữ liệu lạm phát hay lãi suất, mà từ địa chính trị.
Trong cuộc xung đột Nga-Ukraine, Hoa Kỳ và các đồng minh đã đóng băng khoảng $300 tỷ đô la dự trữ ngoại hối của Nga. Đây không phải là một biện pháp trừng phạt mang tính biểu tượng. Nó là một cú sốc hệ thống đối với trật tự tài chính toàn cầu.
Các khoản dự trữ này không phải là những đống tiền mặt nằm trong két sắt. Chúng chủ yếu gồm trái phiếu Kho bạc Mỹ, trái phiếu chủ quyền châu Âu, và các khoản tiền gửi tại các ngân hàng thương mại ở Mỹ, Vương quốc Anh, và EU, cũng như các quỹ được lưu ký qua hệ thống thanh toán châu Âu. Thông qua các hành động pháp lý và hành chính phối hợp, các chính phủ phương Tây đã thực sự phong tỏa các tài sản này trong hạ tầng thanh toán toàn cầu.
Nga vẫn có thể thấy các con số trên bảng cân đối của mình—nhưng các khoản tiền này không thể chuyển đi, dùng để nhập khẩu, chuyển đổi sang rúp, hoặc huy động cho các nhu cầu chiến tranh.
Thông điệp rõ ràng: các tài sản dựa trên đô la mang rủi ro đối tác ở cấp độ chủ quyền.
Trong một thế giới đang hướng tới phi toàn cầu hóa và đối đầu khối, nhận thức này đã thay đổi căn bản chiến lược dự trữ. Đối với bất kỳ quốc gia nào ngoài hệ thống liên minh phương Tây, việc nắm giữ lượng lớn tài sản denominated bằng đô la đột nhiên trông ít như là sự thận trọng và nhiều hơn là sự dễ bị tổn thương.
Trong các tình huống cực đoan, một quốc gia có thể đang chiến tranh, đối mặt với thiếu năng lượng hoặc quản lý an ninh lương thực—chỉ để phát hiện ra rằng dự trữ tài chính của họ đã bị khóa chặt trong hệ thống của người khác.
Trong bối cảnh này, vàng đã lấy lại vai trò trung tâm của mình.
VÀNG NHƯ TÀI SẢN KHÔNG CÓ NGHĨA VỤ TỐI THƯỢNG
Sức hấp dẫn của vàng trong môi trường này ít liên quan đến lợi suất hay đầu cơ. Sức mạnh của nó nằm ở những gì nó không phải.
Vàng không phải là một nghĩa vụ của bất kỳ chính phủ nào. Nó không phụ thuộc vào mạng lưới thanh toán, hạ tầng internet, hay hệ thống thanh toán bù trừ. Một khi được đưa về nước, nó không thể bị đóng băng, trừng phạt, hoặc bị vô hiệu hóa bởi sắc lệnh hành chính.
Ở khía cạnh này, vàng đại diện cho cực độ vật lý của phi tập trung. Nó không cần điện, không cần truy cập SWIFT, và không cần sự cho phép. Hai quốc gia có thể thanh toán thương mại bằng vàng vận chuyển bằng máy bay, hoàn toàn ngoài tầm kiểm soát của các tổ chức tài chính trung gian.
Khi niềm tin toàn cầu vào tính trung lập của hệ thống đô la suy giảm, vàng trở thành dự trữ mặc định cho các quốc gia ưu tiên chủ quyền và khả năng chống trừng phạt. Sự tăng giá của nó ít bị thúc đẩy bởi lạc quan hơn là bởi nỗi sợ—sợ bất ổn, sợ bị loại trừ, và sợ mất kiểm soát về của cải quốc gia.
Đây chính là lý do vì sao đợt tăng giá của vàng lại không ngừng nghỉ. Nó không phải là một giao dịch theo chu kỳ lạm phát. Đó là phản ứng cấu trúc trước một trật tự thế giới bị chia rẽ.
Và chính trong bối cảnh này, vai trò của Bitcoin cần được xem xét lại—không phải như là sự thay thế vàng, mà như một tài sản song song hoạt động trên một chiến trường hoàn toàn khác.
Phần tiếp theo sẽ đi vào cuộc chiến tiền tệ song song giữa vàng vật lý và Bitcoin, khám phá cách Hoa Kỳ và các cường quốc mới nổi đang theo đuổi các chiến lược cơ bản khác nhau—và điều đó có ý nghĩa gì đối với phân bổ tài sản trong tương lai.
Messari 2026 Crypto Theses: Tại sao Đầu cơ Không Còn Đủ (Phần 1)
Messari’s 2026 Crypto Theses: Tranh Đấu Quyền Lực, Stablecoins, và Hoài Nghi (Phần 2)
Messari’s 2026 Crypto Theses: Ai Định Hình Tương Lai—Và Ai Đến Quá Sớm (Phần 3)
〈Tại sao vàng đang tăng giá: Ngân hàng trung ương, Trừng phạt, và Niềm tin-1〉 bài viết này ban đầu đăng trên 《CoinRank》.