Và một người bạn làm trong lĩnh vực thẩm mỹ cao cấp, tôi hỏi cô ấy: Tại sao bây giờ các cô gái đều muốn chỉnh sửa để có một khuôn mặt giống nhau?
Cô ấy nói: Bởi vì khuôn mặt đó đại diện cho “Tôi không thiếu tiền, và có nhiều thời gian rảnh rỗi”.
Tôi lại hỏi: Vậy những bức ảnh trà chiều tinh tế, khách sạn 5 sao trên mạng xã hội cũng là để làm đẹp sao? Cô ấy cười lạnh: Vẻ đẹp chỉ là phương tiện, cảm giác tự cao tự đại mới là cốt lõi.
Cô ấy kể rằng có một khách hàng, lương tháng 6 nghìn, nhưng dám trả góp mua chiếc túi 3 vạn. Tôi hỏi: Mục đích là gì? Cô ấy nói: Mục đích là khi cô ấy đi tụ tập bạn bè, đặt chiếc túi lên bàn, cảm giác “nhìn xuống” trong khoảnh khắc đó. Cảm giác này mạnh mẽ hơn nhiều so với việc ăn thêm hai miếng thịt hoặc nhận thêm 500 đồng lương.
Sau đó tôi mới hiểu, phần lớn tiêu dùng của con người không phải để mua chức năng, mà là để mua “quyền khinh thường”.
Nếu mọi người đều sống giống nhau, thì mạng xã hội sẽ không còn nữa. Việc xây dựng hình tượng cá nhân là vì chúng ta cần dùng ảo tưởng “tôi sống tốt hơn bạn” để đối phó với sự nhàm chán trong cuộc sống thực.
Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
Và một người bạn làm trong lĩnh vực thẩm mỹ cao cấp, tôi hỏi cô ấy: Tại sao bây giờ các cô gái đều muốn chỉnh sửa để có một khuôn mặt giống nhau?
Cô ấy nói: Bởi vì khuôn mặt đó đại diện cho “Tôi không thiếu tiền, và có nhiều thời gian rảnh rỗi”.
Tôi lại hỏi: Vậy những bức ảnh trà chiều tinh tế, khách sạn 5 sao trên mạng xã hội cũng là để làm đẹp sao? Cô ấy cười lạnh: Vẻ đẹp chỉ là phương tiện, cảm giác tự cao tự đại mới là cốt lõi.
Cô ấy kể rằng có một khách hàng, lương tháng 6 nghìn, nhưng dám trả góp mua chiếc túi 3 vạn. Tôi hỏi: Mục đích là gì? Cô ấy nói: Mục đích là khi cô ấy đi tụ tập bạn bè, đặt chiếc túi lên bàn, cảm giác “nhìn xuống” trong khoảnh khắc đó. Cảm giác này mạnh mẽ hơn nhiều so với việc ăn thêm hai miếng thịt hoặc nhận thêm 500 đồng lương.
Sau đó tôi mới hiểu, phần lớn tiêu dùng của con người không phải để mua chức năng, mà là để mua “quyền khinh thường”.
Nếu mọi người đều sống giống nhau, thì mạng xã hội sẽ không còn nữa. Việc xây dựng hình tượng cá nhân là vì chúng ta cần dùng ảo tưởng “tôi sống tốt hơn bạn” để đối phó với sự nhàm chán trong cuộc sống thực.