Thế giới đang bước vào một giai đoạn quan trọng đối với đồng. Theo phân tích toàn diện mới nhất của S&P Global, kim loại này đang chuyển đổi từ một hàng hóa theo chu kỳ thành một tài sản chiến lược hỗ trợ mọi thứ từ hạ tầng AI đến hệ thống năng lượng tái tạo. Các rủi ro chưa bao giờ cao đến vậy: dự kiến nhu cầu đồng toàn cầu sẽ tăng khoảng 50 phần trăm trong 15 năm tới, từ khoảng 28 triệu tấn trong năm 2025 lên 42 triệu tấn vào năm 2040. Tuy nhiên, đây chính là nghịch lý—phía cung cấp về cơ bản chưa sẵn sàng cho sự tăng trưởng này. Nếu không có đầu tư mạnh mẽ vào năng lực khai thác mới và hạ tầng chế biến, thị trường có thể đối mặt với thiếu hụt nghiêm trọng lên tới 10 triệu tấn vào năm 2040, tạo ra một nút thắt cổ chai có thể hạn chế chính quá trình chuyển đổi năng lượng toàn cầu.
Cơn Bão Hoàn Hảo: Nhiều Động Lực Đẩy Nhu Cầu Đồng Lên Tầm Cao Mới
Hiểu rõ lý do tại sao nhu cầu đồng tăng nhanh đòi hỏi phải xem xét các lực lượng riêng biệt nhưng chồng chéo đang định hình lại nền kinh tế toàn cầu. Những động lực này, được S&P Global xác định là bốn hướng chính, vẽ nên bức tranh đồng ngày càng trở nên thiết yếu đối với hạ tầng công nghiệp hiện đại theo những cách vượt xa các ứng dụng truyền thống.
Chuyển đổi sang điện đứng trung tâm của quá trình này. Tiêu thụ điện toàn cầu dự kiến sẽ tăng gần 50 phần trăm vào năm 2040, vượt xa mọi nguồn năng lượng khác. Đồng là thành phần không thể thiếu trong toàn bộ hệ thống này—từ các nhà máy phát điện và mạng truyền tải đến phần cuối của phân phối trong các tòa nhà, phương tiện và nhà máy. Điều làm cho thời điểm hiện tại đặc biệt không chỉ là quy mô của quá trình chuyển đổi sang điện, mà còn là sự xuất hiện của các mô hình tiêu thụ mới mạnh mẽ, xen lẫn trên nền tảng nhu cầu truyền thống.
Trí tuệ nhân tạo (AI) là lực lượng mới rõ ràng nhất đang định hình lại thị trường đồng. Trong khi nghiên cứu về AI đã tồn tại hàng thập kỷ, sự bùng nổ thương mại bắt đầu từ cuối năm 2022 đã kích hoạt điều mà các nhà phân tích ngày càng gọi là “cuộc chạy đua vũ trang AI.” Cuộc cạnh tranh này tập trung vào việc phân bổ vốn lớn vào các trung tâm dữ liệu, chế tạo bán dẫn và hạ tầng hỗ trợ năng lượng. Các con số thật đáng kinh ngạc: các trung tâm dữ liệu tiêu thụ lượng điện khổng lồ và cần đồng cho dây điện, hệ thống làm mát và kết nối lưới điện. S&P Global dự báo rằng riêng các trung tâm dữ liệu có thể chiếm tới 14 phần trăm tổng nhu cầu điện của Mỹ vào năm 2030, gần gấp ba lần tỷ lệ hiện tại là 5 phần trăm. Sự mở rộng này lan tỏa toàn bộ hệ thống năng lượng—các cơ sở mới đòi hỏi nâng cấp đường truyền, phát triển thêm nguồn điện và hạ tầng làm mát ngày càng tinh vi, tất cả đều đòi hỏi nhiều đồng ở mọi cấp độ.
Nhu cầu kinh tế truyền thống, mà các nhà tham gia thị trường thường gọi là “Dr. Copper” vì độ nhạy cảm với sức khỏe kinh tế rộng lớn hơn, vẫn còn khá bền bỉ. Xây dựng, máy móc, thiết bị gia dụng, vận tải và phát điện truyền thống vẫn chiếm phần lớn nhu cầu đồng toàn cầu. S&P Global dự báo nhu cầu cơ bản này sẽ tăng trưởng khoảng 2 phần trăm mỗi năm đến năm 2040, từ khoảng 18 triệu tấn lên khoảng 23 triệu tấn. Phần lớn sự tăng trưởng này sẽ đến từ các nước đang phát triển, nơi công nghiệp hóa và nâng cao tiêu chuẩn sống thúc đẩy tiêu thụ. Một ví dụ nổi bật minh họa xu hướng này: dự kiến thế giới đang phát triển sẽ lắp đặt gần hai tỷ máy điều hòa mới vào năm 2040, mỗi chiếc đều cần các thành phần đồng. Đồng thời, các nền kinh tế phát triển đang tăng cường nhu cầu đồng thông qua các sáng kiến chuyển sản xuất về nước và các chương trình hiện đại hóa lưới điện quy mô lớn.
Chuyển đổi năng lượng là trụ cột thứ hai của sự gia tăng tiêu thụ đồng. Xe điện cần gần gấp ba lần lượng đồng so với xe chạy xăng truyền thống. Các dự án lắp đặt năng lượng mặt trời và gió là một động lực tiêu thụ khổng lồ khác—hơn 90 phần trăm công suất phát điện mới toàn cầu trong năm 2025 đến từ các nguồn năng lượng tái tạo này, đều phụ thuộc nhiều vào đồng. Các hệ thống lưu trữ pin, ngày càng trở thành phần không thể thiếu của lưới điện hiện đại, lại thêm một lớp nhu cầu đồng nữa, và tiếp tục mở rộng khi tích hợp năng lượng tái tạo sâu hơn.
Một động lực thứ tư, ít được bàn luận hơn nhưng ngày càng quan trọng, là quốc phòng. Các căng thẳng địa chính trị gia tăng và quá trình điện khí hóa nhanh các hệ thống quân sự đang thúc đẩy các chính phủ đầu tư mạnh vào các nền tảng vũ khí tiên tiến, hệ thống giám sát và hạ tầng hỗ trợ. Nhu cầu đồng liên quan đến quốc phòng có đặc điểm riêng biệt: nó khá không nhạy cảm với chu kỳ kinh tế do các yêu cầu về an ninh quốc gia và thường duy trì ổn định bất chấp các chu kỳ kinh tế, từ đó tạo ra áp lực liên tục đối với cân bằng đồng toàn cầu vốn đã eo hẹp.
Nơi Tăng Trưởng Xảy Ra: Chuyển Đổi Địa Lý Định Hình Thị Trường Đồng
Phân bổ tăng trưởng nhu cầu đồng cho thấy những mất cân đối lớn về địa lý sẽ định hình động thái thị trường trong nhiều năm tới. Trung Quốc và khu vực châu Á-Thái Bình Dương rộng lớn dự kiến sẽ chiếm khoảng 60 phần trăm nhu cầu đồng gia tăng đến năm 2040. Sự thống trị này phản ánh nhiều động lực: sự phổ biến của xe điện, triển khai năng lượng tái tạo mạnh mẽ, các dự án mở rộng lưới điện quy mô lớn và phát triển công nghiệp liên tục trong khu vực.
Bắc Mỹ và châu Âu cũng đối mặt với những mức tăng nhu cầu đáng kể, mặc dù do các động lực khác nhau. Ở các nền kinh tế phát triển này, tăng trưởng sẽ tập trung vào xây dựng trung tâm dữ liệu dựa trên AI, mở rộng hạ tầng năng lượng sạch và điện khí hóa mạng lưới vận tải. Trung Đông là một ví dụ thú vị khác, với tốc độ tăng nhu cầu đồng dự kiến nhanh nhất toàn cầu, phản ánh các chiến lược hiện đại hóa hạ tầng và đầu tư năng lượng đầy tham vọng trong khu vực.
Sự đa dạng về địa lý này quan trọng vì nó làm nổi bật nơi dòng vốn đầu tư cần chảy tới và các khu vực sẽ đối mặt với những hạn chế cung cấp nghiêm trọng nhất.
Khủng Hoảng Phía Cung: Tại Sao Khai Thác Mới Là Cần Thiết
Triển vọng nhu cầu tích cực này đối mặt trực tiếp với bức tranh cung cấp bị hạn chế nghiêm trọng. Các mỏ đồng hiện tại đang già đi, chất lượng quặng tiếp tục giảm và việc khám phá các mỏ mới có khả năng kinh tế ngày càng khó khăn và đắt đỏ hơn. Thời gian phát triển riêng đã là một rào cản lớn: S&P Global ghi nhận rằng việc đưa một mỏ đồng từ phát hiện đến sản xuất hiện nay trung bình mất khoảng 17 năm. Các quy trình cấp phép, đánh giá môi trường, tham vấn cộng đồng bản địa và tuân thủ quy định chiếm phần lớn thời gian này, tạo ra những trì hoãn mang tính cấu trúc trong mở rộng cung.
Nguồn cung đồng chính từ hoạt động khai thác dự kiến sẽ đạt đỉnh vào khoảng năm 2030 và sau đó giảm nếu không có các dự án mới lớn được phát triển. Việc tái chế mang lại một số giải pháp giảm nhẹ—nguồn cung đồng thứ cấp có thể giảm bớt một phần thiếu hụt—nhưng không thể là giải pháp toàn diện. Ngay cả trong giả định lạc quan nhất, việc tái chế dự kiến chỉ đáp ứng tối đa một phần tư đến một phần ba nhu cầu đồng toàn cầu vào năm 2040. Điều này để lại một khoảng trống cấu trúc lớn mà chỉ có thể lấp đầy bằng việc phát triển mỏ mới hoặc mở rộng đáng kể các hoạt động hiện có. Toán học rõ ràng: nếu không có hành động mạnh mẽ từ phía cung, thị trường đối mặt với kịch bản khan hiếm thực sự có thể hạn chế quá trình chuyển đổi năng lượng tái tạo và các mục tiêu điện khí hóa rộng lớn hơn.
Một Tài Sản Chiến Lược Trở Thành Phổ Biến
Hàm ý rõ ràng: đồng đã vượt qua vai trò truyền thống là kim loại công nghiệp theo chu kỳ và nay hoạt động như một tài sản chiến lược không thể tách rời khỏi an ninh năng lượng, tiến bộ công nghệ và các cân nhắc về an ninh quốc gia. Đường đi của nhu cầu đang tăng tốc, nhưng hạ tầng cung cấp vẫn còn lệch lạc căn bản so với các yêu cầu trong tương lai. Khai thác mỏ là nền tảng không thể thiếu của bất kỳ giải pháp nào, nhưng địa chất đơn thuần sẽ không quyết định kết quả.
Giải quyết sự mất cân đối này đòi hỏi hành động chiến lược có chủ đích: đa dạng hóa địa lý các hoạt động khai thác, phân bổ vốn lớn hơn, và hợp tác đa phương để phát triển các hệ thống cung cấp đồng bền vững hơn về môi trường. Các chính phủ, các nhà tham gia ngành công nghiệp và các tổ chức quốc tế phải nhận thức rằng đồng không còn đơn thuần là một hàng hóa để giao dịch theo tín hiệu giá cả—nó đã trở thành một đầu vào quan trọng của hạ tầng hiện đại, và đảm bảo cung ứng đầy đủ sẽ là trung tâm thành công của quá trình chuyển đổi năng lượng toàn cầu và tiến bộ công nghệ trong nhiều thập kỷ tới.
Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
Đồng: Xương sống của ngành công nghiệp hiện đại đối mặt với thử thách lớn nhất
Thế giới đang bước vào một giai đoạn quan trọng đối với đồng. Theo phân tích toàn diện mới nhất của S&P Global, kim loại này đang chuyển đổi từ một hàng hóa theo chu kỳ thành một tài sản chiến lược hỗ trợ mọi thứ từ hạ tầng AI đến hệ thống năng lượng tái tạo. Các rủi ro chưa bao giờ cao đến vậy: dự kiến nhu cầu đồng toàn cầu sẽ tăng khoảng 50 phần trăm trong 15 năm tới, từ khoảng 28 triệu tấn trong năm 2025 lên 42 triệu tấn vào năm 2040. Tuy nhiên, đây chính là nghịch lý—phía cung cấp về cơ bản chưa sẵn sàng cho sự tăng trưởng này. Nếu không có đầu tư mạnh mẽ vào năng lực khai thác mới và hạ tầng chế biến, thị trường có thể đối mặt với thiếu hụt nghiêm trọng lên tới 10 triệu tấn vào năm 2040, tạo ra một nút thắt cổ chai có thể hạn chế chính quá trình chuyển đổi năng lượng toàn cầu.
Cơn Bão Hoàn Hảo: Nhiều Động Lực Đẩy Nhu Cầu Đồng Lên Tầm Cao Mới
Hiểu rõ lý do tại sao nhu cầu đồng tăng nhanh đòi hỏi phải xem xét các lực lượng riêng biệt nhưng chồng chéo đang định hình lại nền kinh tế toàn cầu. Những động lực này, được S&P Global xác định là bốn hướng chính, vẽ nên bức tranh đồng ngày càng trở nên thiết yếu đối với hạ tầng công nghiệp hiện đại theo những cách vượt xa các ứng dụng truyền thống.
Chuyển đổi sang điện đứng trung tâm của quá trình này. Tiêu thụ điện toàn cầu dự kiến sẽ tăng gần 50 phần trăm vào năm 2040, vượt xa mọi nguồn năng lượng khác. Đồng là thành phần không thể thiếu trong toàn bộ hệ thống này—từ các nhà máy phát điện và mạng truyền tải đến phần cuối của phân phối trong các tòa nhà, phương tiện và nhà máy. Điều làm cho thời điểm hiện tại đặc biệt không chỉ là quy mô của quá trình chuyển đổi sang điện, mà còn là sự xuất hiện của các mô hình tiêu thụ mới mạnh mẽ, xen lẫn trên nền tảng nhu cầu truyền thống.
Trí tuệ nhân tạo (AI) là lực lượng mới rõ ràng nhất đang định hình lại thị trường đồng. Trong khi nghiên cứu về AI đã tồn tại hàng thập kỷ, sự bùng nổ thương mại bắt đầu từ cuối năm 2022 đã kích hoạt điều mà các nhà phân tích ngày càng gọi là “cuộc chạy đua vũ trang AI.” Cuộc cạnh tranh này tập trung vào việc phân bổ vốn lớn vào các trung tâm dữ liệu, chế tạo bán dẫn và hạ tầng hỗ trợ năng lượng. Các con số thật đáng kinh ngạc: các trung tâm dữ liệu tiêu thụ lượng điện khổng lồ và cần đồng cho dây điện, hệ thống làm mát và kết nối lưới điện. S&P Global dự báo rằng riêng các trung tâm dữ liệu có thể chiếm tới 14 phần trăm tổng nhu cầu điện của Mỹ vào năm 2030, gần gấp ba lần tỷ lệ hiện tại là 5 phần trăm. Sự mở rộng này lan tỏa toàn bộ hệ thống năng lượng—các cơ sở mới đòi hỏi nâng cấp đường truyền, phát triển thêm nguồn điện và hạ tầng làm mát ngày càng tinh vi, tất cả đều đòi hỏi nhiều đồng ở mọi cấp độ.
Nhu cầu kinh tế truyền thống, mà các nhà tham gia thị trường thường gọi là “Dr. Copper” vì độ nhạy cảm với sức khỏe kinh tế rộng lớn hơn, vẫn còn khá bền bỉ. Xây dựng, máy móc, thiết bị gia dụng, vận tải và phát điện truyền thống vẫn chiếm phần lớn nhu cầu đồng toàn cầu. S&P Global dự báo nhu cầu cơ bản này sẽ tăng trưởng khoảng 2 phần trăm mỗi năm đến năm 2040, từ khoảng 18 triệu tấn lên khoảng 23 triệu tấn. Phần lớn sự tăng trưởng này sẽ đến từ các nước đang phát triển, nơi công nghiệp hóa và nâng cao tiêu chuẩn sống thúc đẩy tiêu thụ. Một ví dụ nổi bật minh họa xu hướng này: dự kiến thế giới đang phát triển sẽ lắp đặt gần hai tỷ máy điều hòa mới vào năm 2040, mỗi chiếc đều cần các thành phần đồng. Đồng thời, các nền kinh tế phát triển đang tăng cường nhu cầu đồng thông qua các sáng kiến chuyển sản xuất về nước và các chương trình hiện đại hóa lưới điện quy mô lớn.
Chuyển đổi năng lượng là trụ cột thứ hai của sự gia tăng tiêu thụ đồng. Xe điện cần gần gấp ba lần lượng đồng so với xe chạy xăng truyền thống. Các dự án lắp đặt năng lượng mặt trời và gió là một động lực tiêu thụ khổng lồ khác—hơn 90 phần trăm công suất phát điện mới toàn cầu trong năm 2025 đến từ các nguồn năng lượng tái tạo này, đều phụ thuộc nhiều vào đồng. Các hệ thống lưu trữ pin, ngày càng trở thành phần không thể thiếu của lưới điện hiện đại, lại thêm một lớp nhu cầu đồng nữa, và tiếp tục mở rộng khi tích hợp năng lượng tái tạo sâu hơn.
Một động lực thứ tư, ít được bàn luận hơn nhưng ngày càng quan trọng, là quốc phòng. Các căng thẳng địa chính trị gia tăng và quá trình điện khí hóa nhanh các hệ thống quân sự đang thúc đẩy các chính phủ đầu tư mạnh vào các nền tảng vũ khí tiên tiến, hệ thống giám sát và hạ tầng hỗ trợ. Nhu cầu đồng liên quan đến quốc phòng có đặc điểm riêng biệt: nó khá không nhạy cảm với chu kỳ kinh tế do các yêu cầu về an ninh quốc gia và thường duy trì ổn định bất chấp các chu kỳ kinh tế, từ đó tạo ra áp lực liên tục đối với cân bằng đồng toàn cầu vốn đã eo hẹp.
Nơi Tăng Trưởng Xảy Ra: Chuyển Đổi Địa Lý Định Hình Thị Trường Đồng
Phân bổ tăng trưởng nhu cầu đồng cho thấy những mất cân đối lớn về địa lý sẽ định hình động thái thị trường trong nhiều năm tới. Trung Quốc và khu vực châu Á-Thái Bình Dương rộng lớn dự kiến sẽ chiếm khoảng 60 phần trăm nhu cầu đồng gia tăng đến năm 2040. Sự thống trị này phản ánh nhiều động lực: sự phổ biến của xe điện, triển khai năng lượng tái tạo mạnh mẽ, các dự án mở rộng lưới điện quy mô lớn và phát triển công nghiệp liên tục trong khu vực.
Bắc Mỹ và châu Âu cũng đối mặt với những mức tăng nhu cầu đáng kể, mặc dù do các động lực khác nhau. Ở các nền kinh tế phát triển này, tăng trưởng sẽ tập trung vào xây dựng trung tâm dữ liệu dựa trên AI, mở rộng hạ tầng năng lượng sạch và điện khí hóa mạng lưới vận tải. Trung Đông là một ví dụ thú vị khác, với tốc độ tăng nhu cầu đồng dự kiến nhanh nhất toàn cầu, phản ánh các chiến lược hiện đại hóa hạ tầng và đầu tư năng lượng đầy tham vọng trong khu vực.
Sự đa dạng về địa lý này quan trọng vì nó làm nổi bật nơi dòng vốn đầu tư cần chảy tới và các khu vực sẽ đối mặt với những hạn chế cung cấp nghiêm trọng nhất.
Khủng Hoảng Phía Cung: Tại Sao Khai Thác Mới Là Cần Thiết
Triển vọng nhu cầu tích cực này đối mặt trực tiếp với bức tranh cung cấp bị hạn chế nghiêm trọng. Các mỏ đồng hiện tại đang già đi, chất lượng quặng tiếp tục giảm và việc khám phá các mỏ mới có khả năng kinh tế ngày càng khó khăn và đắt đỏ hơn. Thời gian phát triển riêng đã là một rào cản lớn: S&P Global ghi nhận rằng việc đưa một mỏ đồng từ phát hiện đến sản xuất hiện nay trung bình mất khoảng 17 năm. Các quy trình cấp phép, đánh giá môi trường, tham vấn cộng đồng bản địa và tuân thủ quy định chiếm phần lớn thời gian này, tạo ra những trì hoãn mang tính cấu trúc trong mở rộng cung.
Nguồn cung đồng chính từ hoạt động khai thác dự kiến sẽ đạt đỉnh vào khoảng năm 2030 và sau đó giảm nếu không có các dự án mới lớn được phát triển. Việc tái chế mang lại một số giải pháp giảm nhẹ—nguồn cung đồng thứ cấp có thể giảm bớt một phần thiếu hụt—nhưng không thể là giải pháp toàn diện. Ngay cả trong giả định lạc quan nhất, việc tái chế dự kiến chỉ đáp ứng tối đa một phần tư đến một phần ba nhu cầu đồng toàn cầu vào năm 2040. Điều này để lại một khoảng trống cấu trúc lớn mà chỉ có thể lấp đầy bằng việc phát triển mỏ mới hoặc mở rộng đáng kể các hoạt động hiện có. Toán học rõ ràng: nếu không có hành động mạnh mẽ từ phía cung, thị trường đối mặt với kịch bản khan hiếm thực sự có thể hạn chế quá trình chuyển đổi năng lượng tái tạo và các mục tiêu điện khí hóa rộng lớn hơn.
Một Tài Sản Chiến Lược Trở Thành Phổ Biến
Hàm ý rõ ràng: đồng đã vượt qua vai trò truyền thống là kim loại công nghiệp theo chu kỳ và nay hoạt động như một tài sản chiến lược không thể tách rời khỏi an ninh năng lượng, tiến bộ công nghệ và các cân nhắc về an ninh quốc gia. Đường đi của nhu cầu đang tăng tốc, nhưng hạ tầng cung cấp vẫn còn lệch lạc căn bản so với các yêu cầu trong tương lai. Khai thác mỏ là nền tảng không thể thiếu của bất kỳ giải pháp nào, nhưng địa chất đơn thuần sẽ không quyết định kết quả.
Giải quyết sự mất cân đối này đòi hỏi hành động chiến lược có chủ đích: đa dạng hóa địa lý các hoạt động khai thác, phân bổ vốn lớn hơn, và hợp tác đa phương để phát triển các hệ thống cung cấp đồng bền vững hơn về môi trường. Các chính phủ, các nhà tham gia ngành công nghiệp và các tổ chức quốc tế phải nhận thức rằng đồng không còn đơn thuần là một hàng hóa để giao dịch theo tín hiệu giá cả—nó đã trở thành một đầu vào quan trọng của hạ tầng hiện đại, và đảm bảo cung ứng đầy đủ sẽ là trung tâm thành công của quá trình chuyển đổi năng lượng toàn cầu và tiến bộ công nghệ trong nhiều thập kỷ tới.